Thật là trùng hợp khi chúng tôi đang thảo luận để tìm đề tài cho bài viết này thì tình cờ nhận được bài thơ của anh bạn với tựa đề “Nói với bạn bè” của Đỗ Duy Ngọc

  • Rồi chúng ta cũng sẽ về với đất
  • .....
  • Rồi tất cả chỉ vòng quay trống rỗng
  • Đến rồi đi quy luật của muôn đời
  • Sao không sống với những lời thơ mộng
  • Để cuối đời không tiếc cuộc rong chơi

Đây là anh bạn mà chúng tôi đã có dịp quen nhau trong chuyến đi Bhutan vào đầu năm 2015. Qua giao tình của những ngày bên xứ Phật Bhutan với biết bao trải nghiệm nên những ngày tháng qua chúng tôi vẫn giữ liên lạc cà phê, ăn sáng. Thế rồi vào giữa năm nay khi chúng tôi viết một bài về chủ đề xe điện Tesla thì anh điện thoại mời đi uống cà phê. Kể từ đó, chúng tôi cùng với anh “gầy” ra một nhóm mấy anh em thường gặp gỡ, trao đổi và tâm tình. Do đó, trong chuyến công tác tại Hoa Kỳ vào cuối tháng 11 vừa qua, chúng tôi đã hẹn gặp nhau tại triển lãm xe hơi ở Los Angeles. Anh dẫn một đoàn gồm 15 người, còn nhóm của chúng tôi là 5, bao gồm 2 người em từ San Jose xuống, một anh bạn Việt kiều nhưng thường trú tại Sài Gòn và một người bạn nối khố thời sống chung ở trại tị nạn mà đã hơn 35 năm qua chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc. Triển lãm xe hơi năm nay, ngoài những chiếc xe đời mới của các hãng xe tên tuổi trên thế giới với sự góp mặt của xe điện Tesla còn có một dòng xe được sản xuất bằng công nghệ 3D Printer của hãng xe mới lập nghiệp Divergent MicroFactories tại San Francisco. Điều đáng nói là chiếc xe này được đặc chế từ những sợi carbon fiber nên rất nhẹ. Do vậy mà trọng lượng của chiếc xe chưa đầy 650kg và nó cho phép gia tốc từ 0 đến 100 km chỉ dưới 2.2 giây, ngang ngửa những chiếc xe đua Ferrari, Lamborghini,…. Sau khi tham quan triển lãm xe, anh cùng đoàn đi nhiều nơi mà trạm đầu tiên là Hollywood Universal để ngắm nhìn những ngôi sao của các siêu sao trên đại lộ Danh Vọng bài Trần Văn Châu Minh họa LefTsTudio rồi về thăm khu Little Saigon ở Nam Cali với những con đường như Bolsa, Westminster, Magnolia,... nơi được xem là thủ phủ của người Việt tại Hoa Kỳ. Sau đó, đoàn đã xuôi Nam ghé thành phố biển San Diego để được thấy tận mắt những chiến hạm, và hạm đội khổng lồ thuộc binh chủng hải quân của Hoa Kỳ. Được biết đây là quân cảng quan trọng bậc nhất ở miền Tây của Hoa Kỳ và là quân cảng lớn thứ 2 của nước Mỹ chỉ sau quân cảng Mary Land. San Diego còn sở hữu một vườn sở thú lớn nhất nước Mỹ. Từ San Diego đoàn đã xuyên sa mạc Nevada để đến với thiên đường cờ bạc đầy hoa lệ của Las Vegas. Họ đã không bỏ lỡ cơ hội bay qua tham quan Trung tâm Vũ trụ không gian ở Houston trước khi lên San Francisco. Khi đoàn đến San Francisco thì chúng tôi lại có dịp gặp nhau trước lúc mọi người lên đường về Việt Nam. Đêm hôm đó, quả thật là một đêm thú vị mà đặc biệt là mục leo lên ngọn đồi Twin Peak để nhìn thấy toàn cảnh San Francisco và vùng vịnh (Bay Area) về đêm.

Trong những ngày dừng chân ở Nam Cali thì đúng là những ngày sống với bạn bè khi mà cơ duyên gặp lại những người bạn thời còn hàn vi sống bên trời Âu mà đã gần 30 năm qua chúng tôi mất liên lạc. Chiều chủ nhật cuối tuần hôm đó, chúng tôi lên đường về Bắc Cali San Jose để thực hiện những công việc cho chuyến công tác này. Ở đây, sau 3 ngày làm việc thì toàn nước Mỹ bước vào mùa lễ Tạ Ơn nên từ tối thứ tư, 23 tháng 11 đêm nào cũng tiệc tùng. Đây là dịp bà con, anh em trong gia đình, bạn bè thân hữu xa gần, mới cũ gặp nhau. Đúng là tửu nhập ngôn xuất, cả trăm câu chuyện bên Việt Nam rồi xoay qua Mỹ, nhưng có lẽ thú vị nhất vẫn là câu chuyện bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016. Đêm Thanksgiving hôm đó, sau khi dự tiệc ở nhà người em cùng với các thành viên trong gia đình chúng tôi lại lên đường đi thăm gia đình người anh ở Sacramento - thủ phủ của tiểu bang California.

Sáng hôm sau vì có nhiều cuộc hẹn ở San Jose nên chúng tôi phải lên đường sớm. Trong thời gian lưu trú tại San Jose, chúng tôi đã bỏ ra 2 lần đi tìm nhà một người bạn mà trước đây 16 năm anh là người sáng lập công ty G-Up và chúng tôi là co-founder.Mấy năm nay, chúng tôi mất liên lạc mà sau này mới biết anh ta mất phone. Căn nhà của anh bạn thì chúng tôi đã đến hơn mười năm trước, nên bây giờ chúng tôi quên khu vực mà cũng lạc luôn cả con đường. Vậy là mất toi cả một buổi chiều. Hai hôm sau chúng tôi quyết định đi tìm lại khi trời thoáng đãng hơn và rồi cuối cùng chúng tôi đã tìm được nhà

tôi đã tìm được nhà. Người vợ của anh bạn mở cửa đón chúng tôi với sự ngạc nhiên: “Hên quá anh Châu, thường thì 6h chiều mình mới đón cháu về đến nhà nhưng hôm nay cháu bệnh nên mình đón cháu về sớm hơn 1 tiếng”. Sau khi hàn huyên tâm sự, chia sẻ đôi điều, chị cho chúng tôi số điện thoại của anh bạn để chúng tôi hẹn cà phê cho sáng sớm mai. Một điều đáng nói là trước khi chia tay, chị nói với chúng tôi rằng: “Anh Châu, chị Vân về Việt Nam làm ăn được là rất hay”. Cái chữ rất hay này chúng tôi nghe quen quen từ những anh bạn kiến trúc sư hay nói rằng chúng tôi về đây làm ăn mà giờ còn trụ lại được là hay lắm.

Câu chuyện dài làm ăn ở Việt Nam phát sinh ra quá nhiều tình tiết nên không sao kể xiết, nhưng có lẽ điều làm cho chúng tôi phấn khích nhất là xây dựng được một mối quan hệ thân hữu bạn bè. Một điều thú vị và cô đọng mà chúng tôi ngộ ra là quan hệ này phải đến từ sự chân thật và rồi tự nó nảy sinh ra nhờ duyên khởi nên hầu hết khách hàng thân quen sau này trở thành bạn. Đối tác thân thương thì thành thân hữu từ Saigon đến các tỉnh như Rạch Giá, Long Xuyên, Cần Thơ, Vũng Tàu,... Đó là chưa kể đến những người bạn cùng quê nói giọng Huế. Qua công việc làm ăn cũng như mối giao tình ở nhiều lĩnh vực nên chúng tôi có rất nhiều anh bạn và em bạn từ là KTS/NTK, kỹ sư, nhạc sĩ, nghệ sĩ cảnh quan, công nghệ thông tin, những người có tâm hồn nghệ sĩ, chất thơ, văn, ca hát. Có nhiều người chưa một lần kinh doanh, ấy vậy mà chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, bởi tình bạn cần được vun xới mới thành tri kỷ, mà điều cần nhất là phải có thời gian cho nhau. Sở dĩ tôi vẹn cả đôi đường chỉ là may mắn khi mà tôi có một nửa mảnh đời biết thông cảm để thay mặt tôi quán xuyến trên mọi “chiến trường”, nên có những cái hẹn đột xuất thì sự hiện diện là vô cùng quan trọng như nói lên tấm lòng và thể hiện sự đồng cảm

Điểm lại gần 10 năm nay, kể từ những ngày đầu thành lập công ty sơn Kelly-Moore thì vợ chồng chúng tôi đã cùng giữ tình thân với người em mà chúng tôi đã thân quen từ hồi còn cặp sách dưới sân trường đại học Berlin, Đức, em này là người đã cho chúng tôi ý tưởng kinh doanh về sơn, cũng như năm ngoái khi mở nhà máy sản xuất sơn chúng tôi lại có hai người bạn cùng góp một bàn tay xây dựng nên công việc như ngày hôm nay. Qua hai người bạn này, bây giờ chúng tôi lại thân quen với rất nhiều người trong nhóm của hai người ấy, nó như một cấp số nhân trong sự liên hợp, giao tiếp. Cũng nhờ đó mà chúng tôi lại biết gia đình anh chị bạn có một trang trại hơn 500 mẫu đất ở Đồng Xoài mà chúng tôi vừa ghé thăm quan. Ở nơi đó nó bao la bát ngát đủ mọi loại cây lấy gỗ, cây ăn trái với hàng trăm ngàn con gà đẻ trứng, hàng ngàn con khỉ và hàng trăm con heo rừng. Thật là một kỷ niệm trân quý cho chúng tôi được tích lũy tình cảm đáng nhớ trong những ngày về đây làm ăn, chia sẻ tình cảm với bạn bè

Có thể nói về vật chất chúng tôi đã tạo được những thành quả đáng khích lệ như việc xây dựng nhà máy, được các tập đoàn hãng sơn của Mỹ chuyển giao công thức và công nghệ, xây dựng được thương hiệu Paint & More ngày một lớn mạnh với những cái tên Kelly-Moore, Rust-Oleum, Modern Masters,… nhưng về mặt tinh thần thì có lẽ chúng tôi có được những thành tựu đáng nói như việc ươm, vun xới cho một ngôi vườn đầy cây, sai trái với biết bao hoa quả hiếm quý, đây là tài sản vô giá về mặt tinh thần mà chúng tôi có được, để có lúc trong nhiều không gian chúng tôi được sống giữa lòng bạn bè để cùng thưởng thức nhiều hương vị từ không khí, âm nhạc cho đến thức ăn như hôm chúng tôi cùng với HTT, TranDuc Home & Saigon Dep tổ chức đêm nhạc kiến trúc vào đầu năm 2016 tại văn phòng KTS Hồ Thiệu Trị, hay mới đây khi đi dự tiệc đám cưới cô con gái của anh bạn và khi về đến nhà, nhà tôi buột miệng nói rằng: “Hôm nay mình đi ăn đám cưới mà nhìn vào nhiều bàn tiệc thì ở đâu cũng thấy người quen”. Có cả những người bạn từ San Jose cũng về dự tiệc cưới, hay cả những người bạn ở Hà Nội vào chung vui. Ôi, cái cảm giác đó nó làm cho ta ấm áp tâm hồn, không như mấy năm trước khi đi dự tiệc tùng thấy mình lạc lõng quá đi thôi, âu đó cũng là một phần trong cuộc sống, nó làm cho ta cân bằng tình cảm giữa công việc và gia đình, giữa làm ăn và bạn bè. Làm thăng hoa cho cuộc sống để ngẫm suy về ý nghĩa trong câu: “Để cuối đời không tiếc cuộc rong chơi”, như tôi thường chia sẻ với nhà tôi rằng, nếu 10 năm qua chúng ta không về Việt Nam làm ăn thì có lẽ chúng ta sẽ không có cơ hội kết bạn được nhiều như bây giờ, chúng ta đang có cả bên này lẫn bên kia như lời kết dưới đây: